ÁO ẤM ĐÓN XUÂN 2017 - PÁ HU & TRẠM TẤU, YÊN BÁI 13-15/01/2017

TẾT LÀM ĐIỀU PHÚC, SUNG TÚC ĐÓN XUÂN - ÁO ẤM ĐÓN XUÂN 2016

TẾT TRUNG THU, VUI SẺ CHIA - CHƯƠNG TRÌNH THIỆN NGUYỆN TẾT TRUNG THU

CHƯƠNG TRÌNH THƯỜNG NIÊN - ÁO ẤM ĐÓN XUÂN 2015

GIẢI THƯỞNG CHIM ÉN 2013 - NHÓM TÌNH NGUYỆN XUẤT SẮC NHẤT (TẬP ĐOÀN FPT & VNEXPRESS.NET & VICONGDONG.VN TRAO TẶNG)

GIẢI THƯỞNG QUỐC GIA 2013 CHO NHÓM TÌNH NGUYỆN TIÊU BIỂU (T.Ư ĐOÀN TNCS HCM & TỔ CHỨC TÌNH NGUYỆN LIÊN HỢP QUỐC TRAO TẶNG)

TIẾP SỨC MÙA THI PHỐI HỢP CÙNG LIÊN CHI ĐOÀN TNCS HCM ĐH THƯƠNG MẠI

GREEN-ON-THE-GO & CÁC DỰ ÁN THỰC HIỆN CÙNG VỚI TÌNH NGUYỆN VIÊN NƯỚC NGOÀI

 

Tình nguyện ở Pà Vầy Sủ, giá trị đến từ sự trải nghiệm

Tôi muốn viết lên những cảm nhận của chính tôi về một nơi tôi đã đến, tôi cảm và tôi yêu…!

Đã thành một hoạt động thường xuyên hàng năm, vào mỗi dịp Tết Âm lịch, các thành viên của nhóm Áo Xanh Tình Nguyện lại bắt tay thực hiện chương trình thiện nguyện “Áo ấm đón Xuân” mang Tết sớm đến với những hoàn cảnh khó khăn. Năm nay nhóm hướng đến một nơi xa hơn và cũng khó khăn hơn ở tận nơi địa đầu của Tổ quốc là xã Pà Vầy Sủ, Hà Giang. Một buổi chiều se lạnh, chiếc xe chở 19 tình nguyện viên hào hứng rời Hà Nội lên đường, mang theo rất nhiều gạo, muối, quần áo và bánh kẹo.

Khó khăn thử thách bản lĩnh

Bỏ lại sau lưng phố phường náo nhiệt, sau những đoạn đường nhựa xe của chúng tôi phải đối mặt với những dốc, những khúc cua tay áo. Chiếc xe chở nặng những đồ quyên góp khó nhọc trườn theo những con đường núi quanh co lổn nhổn đá và lầy lội đất bùn. Càng lên cao đường càng hẹp lại, một bên là ruộng bậc thang, cũng có khi là vách núi đá lởm chởm, bên kia tất nhiên là vực sâu. Bóng tối và sương mù bủa vây khiến cho đường càng đi càng khó. Lại thêm cơn mưa nhỏ đủ làm cho con đường trơn láng. Có đoạn cả đoàn phải xuống xe và kiếm những tảng đá chèn bánh rồi dốc sức mà đẩy. Chúng tôi cứ đi mãi, đi mãi, tưởng như đi được xa lắm rồi nhưng khi đảo mắt tìm được cột mốc chỉ đường lẫn trong bóng tối đặc quánh sương mờ, thấy đích đến còn xa xôi lắm, bần thần tự hỏi chả biết cây số có báo sai không hay người dân tộc tính cây số khác chúng tôi chăng?

Sau hành trình dài tưởng như bất tận đoàn chúng tôi cũng tới được chỗ nghỉ chân ở Xín Mần. Khi đó đã hơn 0h đêm, chậm hơn so với dự tính khoảng 2 tiếng đồng hồ. Đón chúng tôi là anh Xuân, cán bộ xã, một thanh niên trẻ với nụ cười rất tươi. Thật cảm động vì tình cảm và sự nhiệt tình của anh khi biết anh đã chờ suốt từ chiều cho đến tận đêm để chỉ đường và đón đoàn. Một bữa ăn nhanh giữa đêm, một giấc ngủ vội để lấy lại sức lực cho đoạn đường còn lại, tuy ngắn nhưng khó đi gấp bội.

Sáng hôm sau cả đoàn lại lên xe để tiếp tục cuộc hành trình. Đường lên Pà Vầy Sủ toàn là đường núi hẹp và gập ghềnh khiến xe chẳng thể quay đầu. Và chúng tôi được thử thách bằng những dốc cao hơn, những hố sâu, khúc cua cùng những vách đá lở. Khó có thể kể được chính xác số lần chúng tôi phải đẩy xe rồi xúc đất lấp đường cho xe qua. Nếu không có tinh thần máu lửa của cả đội và sự giúp đỡ của người dân dọc đường thì chắc đánh vật cả ngày chúng tôi cũng không thể đến nơi.

Khi đến trung tâm xã, đã có rất đông đồng bào dân tộc ở đây. Họ đón chúng tôi với sự bỡ ngỡ và thích thú xen lẫn ngại ngùng. Dù không biết tiếng nói của họ nhưng bằng tất cả nhiệt tình của tuổi trẻ, cộng thêm sự giúp đỡ từ cán bộ xã, sự xa cách ban đầu ấy nhanh chóng bị xóa tan. Được tiếp xúc và tận mắt chứng kiến, chúng tôi không khỏi chạnh lòng vì cuộc sống còn rất nghèo và khó khăn nơi đây. Lúp xúp bên những triền núi heo hút là những căn nhà gỗ cũ kĩ, xiêu vẹo. Trong những căn nhà chẳng có đồ đạc gì đáng giá ấy, nhiều thế hệ người H’Mông cùng chung sống nhưng tất cả đều lặng lẽ và mải miết lần hồi mưu sinh từng ngày nên chẳng thể hoặc có rất ít sự chăm sóc lẫn nhau. Những đứa trẻ ở đây như được sinh ra một cách tự nhiên và phải tự lớn, tự tồn tại với cái đói, cái rét. Có chút an ủi là các em được đến trường học và biết được ít tiếng Kinh. Với nụ cười hồn nhiên và ánh mắt trong veo, những đứa trẻ quấn quýt bên chúng tôi, thích thú vì được chụp ảnh và nhận những gói bánh, cái kẹo.

Chúng tôi cũng đặc biệt chú ý đến dáng vẻ lam lũ, nhọc nhằn của những người phụ nữ H’Mông ở đây. Cuộc sống thiếu thốn với nhiều cam chịu, khắc khoải như chất chứa, dồn nén trong vô số những vết hằn nơi khóe mắt, nụ cười, khiến cho họ già hơn rất nhiều so với tuổi thật. Trong một thoáng ngắn ngủi, khi chúng tôi trao cho họ những thùng gạo, muối và quần áo là lúc mà chúng tôi thấy ở họ một chút phấn khởi. Những niềm hạnh phúc nhỏ bé ấy sao thật quá đỗi giản dị, đã khiến chúng tôi không khỏi xúc động và cũng thấy ấm áp trong lòng.


Một chuyến đi, nhiều trải nghiệm

Thực tế là không ít người vẫn thường có tâm lý khoe số lượng những chuyến đi mà họ vẫn gọi bằng động từ “phượt” để thể hiện giá trị bản thân và đánh giá độ từng trải của người khác. Một số sẽ lại hỏi rằng: Đi để làm gì? Đâm đầu đến những chỗ xa xôi, nguy hiểm thế có gì là hay? Nếu không có chuyến đi này thì có lẽ chúng tôi sẽ chẳng thể tìm được cho mình một thái độ tích cực hay một câu trả lời đúng. Bởi một lẽ, với chúng tôi đi không phải để thể hiện điều gì với ai cả mà đơn giản đó là sự háo hức được trải nghiệm, là để cho đi và nhận lại.

Trong chuyến hành trình này chúng tôi đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, hơn cả những gì có thể hình dung. Trước hết đó là sự chiêm nghiệm điều mà các đàn anh đi trước đã nhắc đến, đó là “niềm vui không nằm ở đích đến mà trên suốt dọc đường ta đi”. Ấn tượng về những con đường quanh co, hay những ngọn núi cheo leo chập chùng trong sương mờ, những lấm lem bùn lầy và cả những giọt mồ hôi lăn dài trên má cùng những nụ cười… Chính những điều đó đã tạo thêm hứng khởi cho chúng tôi chinh phục được những thử thách trên đường đi.

Sâu sắc và thật khó quên là khi thấy cảnh sống thiếu thốn, rất đỗi khó khăn của đồng bào dân tộc ở Pà Vầy Sủ. Xót xa khi thấy những người phụ nữ H’Mông vất vả thồ trên lưng những thùng gạo, muối, quần áo ấm mà chúng tôi tặng, lầm lũi băng qua những ngọn núi về nhà. Thương nhất vẫn là những đứa trẻ mong manh khoác trên mình những tấm áo mỏng, thiếu thốn sự quan tâm chăm sóc. Đó còn là những phút giao lưu ngắn ngủi mà ngập tràn lời hát, tiếng cười và những cái siết tay thật chặt bên chén rượu ngô nồng ấm trước lúc chúng tôi chia tay Pà Vầy Sủ để trở về. Một chút hơi ấm để tạm xua đi cái rét, cái đói cùng với những hi vọng về sự đổi thay mà chúng tôi mang đến Pà Vầy Sủ, đối với họ có thể là rất nhiều nhưng vào lúc đó chúng tôi đều thầm ước giá như có thể mang cho họ nhiều hơn như thế.

Và còn nhiều, thật nhiều nữa, những kỉ niệm, khoảnh khắc trong chuyến đi của chúng tôi. Có cái ghi lại được bằng hình ảnh nhưng cũng có những khoảnh khắc thật khó bày tỏ… Vượt qua những khó khăn chúng tôi thấy gắn bó và trưởng thành hơn. Từ những trải nghiệm chúng tôi cảm nhận được hạnh phúc và cả tự hào khi nhìn lại, nghĩ về những gì đã qua.

Nhiều người đã nói với tôi, có hai loại cảm xúc sau chuyến đi kiểu này, một là cạch luôn không bao giờ đi nữa. Hai là sẽ thích, đi rồi lại muốn đi tiếp. Tôi có lẽ thuộc loại thứ hai, chẳng phải bản lĩnh hay gì đâu, chỉ đơn giản (lại đơn giản :)) là vì những chuyến đi như thế mang lại cho tôi thật nhiều trải nghiệm quý giá – những trải nghiệm mà nếu không đi, không đến sẽ không bao giờ có được.

Và giờ đây khi trái tim đã chọn tôi muốn hướng đến những kế hoạch mới, để được đi cho thỏa đam mê chinh phục và khát khao trải nghiệm.

                                                                                                                         Trung July 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Login

Lost your password?